Tôi bủn rủn khi bạn thân nhắn tin thách thức: “Tao với chồng mày đang ở nhà nghỉ nè, mày đến đây chung vui không”
12:51 pm

Bạn thân 12 năm suốt thời cấp 2, cấp 3 rồi đại học bất ngờ nhắn cho em: “Tao với chồng mày đang ở nhà nghỉ nè, mày đến đây chung vui không” đúng ngày kỉ niệm 1 năm ngày cưới.
Em với Hà thân nhau 12 năm, thân hơn cả ruột thịt. Ngày đi học nhà Hà khó khăn nó hay phải nghỉ học để đi làm thuê, em có đồ ăn ngon gì cũng mang sang cho nó. Nó không có thời gian học nhưng lại học rất giỏi. Em lên được cấp 3 cũng là nhờ có nó kèm cặp. Ngày đó mẹ em đã trả công nó bằng 1 chiếc xe đạp mới toanh.

Cũng chính nó là thầy ôn luyện giúp em đỗ đại học. Và để trả công cũng là mang ơn Hà, bố mẹ em đã nhận nuôi Hà suốt 4 năm đại học. Có thể nói Hà như chị của em và như con ruột bố của bố mẹ em vậy. 2 đứa học cùng trường, ở trọ cùng với nhau, chẳng giấu diếm nhau được chuyện gì.

Hà biết gia cảnh nghèo nên cố học và kiếm việc làm thêm kiếm tiền gửi về đỡ đần mẹ nuôi em ở quê còn em chỉ việc học. Sở hữu dáng vẻ ngoài xinh xắn lại biết ăn mặc nên em được rất nhiều chàng trai để ý, tuy nhiên tới năm cuối đại học em mới nhận lời yêu chồng em bây giờ.

Ảnh minh họa – nguồn internet
Nhất cử nhất động mọi chuyện liên quan tới tình yêu của bọn em Hà đều biết. Anh yêu thương em lắm, chẳng bao giờ nói nặng với em nửa lời. Anh lại là trai Hà Nội, gia đình có điều kiện nên ra trường cái là bọn em cưới nhau. Tuy nhiên gần ngày cưới em dẫn cả Hà qua nhà chồng tương lai chơi thì lúc về mẹ anh đã ghé tai em thủ thỉ:

– Bạn con đấy à?

– Vâng ạ, bọn con thân nhau như ruột thịt, bố mẹ con còn nhận bạn ấy làm con nuôi ạ. Nói chung con có được ngày hôm nay cũng nhờ bạn ấy giúp nhiều ạ.

– Ừ, người ta tốt thì mình biết ơn nhưng mẹ nhìn cô ấy kiểu tốt lợi dụng con à. Con phải cẩn thận nhé, mẹ nhìn người cấm có sai bao giờ đâu.

– Dạ.

Lúc đó em không để ý lắm lời mẹ chồng nói vì bản thân em không bao giờ nghĩ Hà sống 2 mặt với mình cả. Bọn em đã thân hơn cả ruột thịt rồi. Vì Hà chưa yêu ai nên ngày xưa yêu nhau chúng em hay rủ cả Hà đi chơi cùng, sau này cưới nhau rồi em cũng thường xuyên rủ Hà đi với tụi em.

Nhưng mẹ chồng em vẫn tỏ ra khó chịu, bà không thích Hà qua chơi với tụi em. Em lúc đó thấy sao mà mẹ chồng mình khó tính thế không biết. Em không bảo Hà qua nhà nữa mà rủ Hà ra ngoài chơi.

Có lần Hà buồn chuyện gì đó rồi rủ em đi uống rượu. Em tửu lượng kém nên uống có chén đã ngà ngà. Em mang cả chuyện mẹ chồng không ưa Hà ra nói:

– Mẹ chồng tao buồn cười thật, tự nhiên lại cấm tao không được chơi với mày. Trời có sập cũng không bao giờ có chuyện đó.

Tự nhiên nó phá lên cười:

– Mẹ chồng mày tốt đấy chứ, không ai tốt như bà ấy đâu.

– Cứ làm sao ấy tao chẳng thích.

Nó cứ cười rồi lại còn khóc nữa nhưng chẳng nói với em là nó đang gặp chuyện gì. Uống thêm chén nữa thì em cũng gục luôn.

Và rồi đúng cái ngày kỉ niệm 1 năm ngày cưới của bọn em, em và mẹ đã chuẩn bị 1 bữa tiệc thịnh soạn chỉ đợi chồng em về nữa thôi. Sáng nay chồng đã hứa như đinh đóng cột là sẽ về nhà. Vậy mà 9 giờ tối vẫn không thấy anh đâu, em gọi 3 cuộc anh không nghe máy. Cuối cùng có tin nhắn tới nhưng không phải là chồng em nhắn mà là Hà nhắn. Em đọc mà bủn rủn cả người:

– Tao với chồng mày đang ở nhà nghỉ nè, mày đến đây chung vui không chứ anh ấy say rồi không về được đâu.

Em đánh rơi cả điện thoại. Mẹ chồng em cầm lên đọc.

Ảnh minh họa – nguồn internet
– Con Hà – bạn thân của con nhắn đúng không?

Em gật đầu.

– Mẹ đã cảnh cáo nó mà con này không biết sợ à. Để mẹ đến tận nơi, nó dám thách thức con à. Để mẹ.

Hóa ra Hà đã quyến rũ chồng em từ lúc nào em không biết, em thì đang bầu bì. Hôm đó em khóc như mưa gọi cho chồng cả trăm cú mà toàn thuê bao. Cái lần Hà rủ em đi uống rượu chính là lần bị mẹ chồng em cảnh cáo 1 trận. Và lần này mẹ chồng em đã làm tới nơi tới chốn. Bà gọi thêm hẳn mấy người nữa tới tận nhà nghỉ giải quyết.

Vừa thấy mẹ em vào nó tái mặt, chồng em cũng giật bắn mình vì lúc đó hắn đang ngủ say do lúc chiều ở cơ quan có liên hoan. Vì có chút men nên hắn quên mất lời hứa với vợ lúc sáng. Mẹ em vả cho nó sưng mặt:

– Mày dám thách thức con dâu tao à, mày thấy nó bầu bí nên mồi chài chồng nó đúng không? Mày nghĩ rằng làm thế là hay ho lắm à.

– Bác ơi bác tha cho cháu, tại cháu yêu con trai bác quá.

– Mẹ à, mẹ bình tĩnh đã… con… con…

– Hôm nay kỉ niệm ngày cưới mày mày vào đây với con khốn này à? Nó vừa nhắn tin bảo vợ mày đến chứng kiến đấy.

– Cô bị điên rồi à?

– Tại em yêu anh quá, hơn nữa em cũng dính bầu rồi.

– Sao cơ… bầu… bầu ư?

Em đứng ngoài choáng váng, lững thững đi vào, mắt mũi giàn dụa:

– Anh hài lòng rồi chứ, giờ thì anh hài lòng chưa? Còn mày nữa, sự khốn nạn của mày khiến tao thấy buồn nôn. Mẹ à, con xin lỗi nhưng từ hôm nay con xin phép về ngoại, con của con, con sẽ nuôi.

– Em à, nghe anh nói đã, em à…

Mẹ chồng em đứng trơ ra đau đớn, bà níu kéo em không được liền quay vào mắng chửi con bạn mặt dày kia. Mấy ngày nay em như người mất hồn. Đau và mất hết niềm tin, dù chồng đã xin lỗi nhưng em chưa muốn nói chuyện. Tình bạn 12 năm và tình yêu với chồng, em mất hết niềm tin rồi. Em có bầu được 8 tháng, nó cũng có con với chồng em, nghe mà chua chát quá các chị.