Nhà báo Hoàng Nguyên Vũ: Thưa Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn, hồi ông đi học, sách giáo khoa đâu cần khổ to giấy đẹp mà ông vẫn thành đạt đấy thôi, phải không?
6:52 am

Những ngày qua, Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn đưa ra những giải thích về sự tăng giá gấp 2-3 lần của sách giáo khoa, đã làm dư luận một lần nữa thêm bực mình trong chuỗi bực mình chung của sự ʀốɪ ʀᴇɴ, ʟởᴍ ᴋʜởᴍ, lãng phí vô lý của câu chuyện sách giáo khoa những năm qua.

Rõ là ở cương vị Bộ trưởng, không nên đưa ra những lời giải thích rằng sách tăng giá là vì khổ to, giấy đẹp.

Thưa Bộ trưởng, “khổ to”, “giấy đẹp” là câu chuyện của bộ phận sản xuất, kinh doanh, thậm chí là của ɢɪᴀɴ ᴛʜươɴɢ, rằng họ phải sản xuất như thế để lấy được nhiều tiền từ phía phụ huynh; thậm chí là tiêu tốn thêm một khoản ngân sách lớn cho nhà in,

Chứ không thể là lý do từ phía một tư lệnh ngành, thưa Bộ trưởng Sơn!

Bởi vì trách nhiệm của Bộ trưởng là cái gì ở trong sách, chứ xin Bộ trưởng đừng bận tâm đến kích cỡ làm gì. Thế hệ Bộ trưởng học hành thành tài và ngồi lên ghế quan chức thành đạt như bây giờ, cũng đâu cần phải học sách “khổ to”, “giấy đẹp”đâu, đúng không Bộ trưởng?

Và chắc Bộ trưởng cũng trải qua thời gian dài bao thế hệ học chung một bộ sách, chúng ta cũng đâu ᴍấᴛ chữ trong đầu, ᴍấᴛ tư duy học tập đâu phải không?

Thời điểm đó đất nước còn ɴɢʜèᴏ ᴋʜổ, muốn in cho nhiều sách cũng không có tiền mà in. Nhưng thời này, đất nước vừa trải qua dịch bệnh, Chính phủ phải tiết kiệm từng đồng, dân thì vẫn thiếu tiền, thế nên việc khổ to giấy đẹp để mà làm gì, thưa Bộ trưởng?

Bộ trưởng cũng là một người hoạch định chính sách cho ngành mình, học sinh có vui, phụ huynh có sướng thì mới là sự tích cực của giáo dục. Chứ suốt ngày ɢáɴʜ ɴặɴɢ đè lên cả con lẫn mẹ như thế, vậy giáo dục là đang “học” hay đang “hành” đây, thưa Bộ trưởng?

Khổ to, giấy đẹp để làm gì khi hàng năm càng đổi mới, cải tiến, càng làm cho to, cho đẹp (chắc chắn để phụ huynh phải bỏ ra nhiều tiền hơn để mua và ai được lợi chắc Bộ trưởng hiểu), mà sách đầy lỗi, đầy sạn thì to, đẹp để làm gì?

Học sinh cần học được cái gì trong sách đó. Xã hội cần kiến thức gì của nhóm biên soạn trong cuốn sách đó. Vậy những điều này, to và đẹp có giải quyết được không, thưa Bộ trưởng?

Tôi không tin sẽ có nhiều điều tốt nhất trong các trang sách ấy bởi trong những năm qua, năm nào cũng thay sách, hết nhóm này đưa ra sách này, nhóm kia đưa ra sách kia, làm ẩu làm tả loạn cào cào lên hết cả.

Thay thì dĩ nhiên là vì tiền chứ không phải vì học sinh đâu. Vì kiến thức căn bản là cố định, ai lại đi thay xoành xoạch thế bao giờ?

Sách thể hiện những kiến thức căn bản còn việc chuyển tải nó là việc của người thầy. Vậy, mỗi năm một “căn bản”, thay liên tục, đổi xoành xoạch thì cái nào mới là cái căn bản chính, thưa Bộ trưởng?

Xã hội mất nhiều căn bản. Sách vở thì không đồng nhất và cũng không tìm ra đâu là căn bản, thì có là “giáo dục” đúng nghĩa không, thưa Bộ trưởng Sơn?

Hoàng Nguyên Vũ.