Mẹ tôi ժùռɢ тαy ɢỡ тҺịт cҺo cҺáυ ăռ, vợ ʟιềռ Һấт đổ cả вáт ѕỗ ѕàռɢ тɾước мặт вà: Chỉ có ռɧà Ǫυê мớι ăռ вẩռ тɧế
2:42 am

Rồi hất đ;ổ bát thịt trước sự ngơ ngác của mẹ chồng và chồng mình, vợ tôi thẳng thừng bế con đứng dậy, đi thẳng vào phòng đóng cửa lại.

Vợ tôi ѕιռɧ ɾα, lớn lên ở thành phố. Từ nhỏ chẳng bao giờ phải động tới việc đồng áng, tay chân. Cũng biết em là tiểu thư, gia đình cũng có điều kiện nên lúc quen với em tôi cũng ng.ạ.i nhiều. Gia đình tôi ở quê, bố mẹ quanh năm chân lấm tay bùn chứ chẳng được s.u.ng s;ư.ớ.ng như trên phố. Thế nhưng chính miệng vợ đã bảo với tôi khi đó rằng:

-Em cưới anh, sống với anh chứ có sống với gia đình anh đâu mà anh lo. Chỉ cần anh tốt với em, y.ê.u th;ư.ơ.ng em là được, còn những chuyện khác, em không quan trọng đâu.

Em đã nói như thế, tôi còn từ ch.ố.i em làm sao được. Nhưng đúng là lời nói với hành động của vợ tôi lại đi ngược với nhau. Sau khi cưới, cứ mỗi lần về quê là cô ấy lại nặng nhẹ:

-Sao mà về lắm thế. Suốt ngày em thấy anh đòi về quê. Mà ở quê có cái gì đâu. Em đi đâu cũng chỉ ng.ử.i thấy mùi ph;â.n gà ph;â.n chó đ;a.u hết cả đầu ra ấy. Nhà n.ó.ng, đến cái điều hòa cũng không có. Nước thì dùng nước giếng nữa chứ. Mỗi lần về quê là em nổi mẩn hết cả người lên anh có biết không?

Chẳng phải lúc cưới tôi cô ấy đã bảo rằng cô ấy chấp nhận hết mọi thứ rồi hay sao. (Ảnh minh họa)

-Làm gì đến mức ấy hả em. Ở quê mọi người vẫn sống được mà. Một tháng, thậm chí là 2 tháng mình mới về thăm bố mẹ một lần. Mà về được có chốc lát là đi, cũng chỉ ng;ủ lại có một đêm thôi. Em chịu khó một chút.

Tôi biết vợ quen được sống chiều chuộng, nâng niu. Nhưng cô ấy cũng phải hiểu mỗi gia đình một hoàn cảnh khác nhau chứ. Chẳng phải lúc cưới tôi cô ấy đã bảo rằng cô ấy chấp nhận hết mọi thứ rồi hay sao. Bây giờ lại nặng nhẹ. Thế sao cô ấy không nghĩ đến cái việc cuối tuần nào tôi cũng sang nhà vợ, đã thế còn ở lại ăn uống.

Dù không thích nhưng vợ tôi thích thì tôi vẫn buộc phải nghe theo. Cũng là tôn trọng vợ, tôn trọng nhà vợ. Vậy mà giờ với gia đình tôi, cô ấy lại s;u.y nghĩ ích kỉ như thế. Mà bố mẹ tôi có khó tính gì đâu. Nhất là mẹ tôi, lúc nào con dâu về, mẹ chồng cũng vồn vã hỏi han, cũng chăm sóc tận tình, chu đáo. Cô ấy còn muốn như thế nào nữa đây.

Rồi vợ tôi mang th;a.i. Cô ấy cũng lấy luôn cái cớ mang th;a.i không về quê chồng được. Mẹ chồng lên chơi thì cô ấy nằng nặc từ chối nói không cần. Đến ngay cả khi sinh con, mẹ chồng bảo lên đ.ỡ đần cô ấy cũng từ chối:

-Mẹ chăm con theo kiểu các cụ ở quê, em không quen đâu. Anh cứ để em t.ự làm.

Thế là cô ấy gọi mẹ vợ tôi sang. Tôi cứ có cảm giác như nhà mình là người thừa ấy. Nhưng giờ cũng là vì con, chẳng lẽ lại c.ã.i v;ã nhau.

Con tôi đầy năm thì cũng là lần đầu tiên mẹ tôi được lên thăm cháu. Bà mừng lắm, nghe bố tôi bảo m;ấ.t ng.ủ, háo hức mấy hôm liền. Tôi nghĩ mà th;ư.ơ.ng mẹ quá, càng thấy có lỗi với mẹ. Hôm đó là bữa cơm đầu tiên bà được ăn cơm cùng cháu. Mẹ tôi mang con gà ở quê đã làm sạch sẽ luộc cho cả nhà ăn. Cháu cũng đang ăn dặm, bà quý cháu nên ngồi tỉ mẩn gỡ thịt gà bỏ vào bát cho cháu. Vợ tôi nhìn đôi bàn tay xù xì, gân guốc của mẹ tôi thì lập t.ứ.c hét lên:

-Chỉ có nhà quê mới ăn b;ẩ.n như thế thôi. Mẹ làm thế con con bị bệnh thì sao?

Rồi hất đ;ổ bát thịt trước sự ngơ ngác của mẹ chồng và chồng mình, vợ tôi thẳng thừng bế con đứng dậy, đi thẳng vào phòng đóng cửa lại. Tôi đến cái mức này thì không thể nào chịu đựng thêm được nữa, tôi đ;ậ.p cửa ầm ầm:

-Cô ra ngoài này xin lỗi mẹ tôi mau. Ai cho phép cô cư x;ử với mẹ tôi như thế.

-Tôi cư x;ử như thế thì sao? Tôi nói không đúng à, anh không thấy tay mẹ anh b;ẩ.n như thế, lỡ như con ăn vào bị đ;a.u bụng thì phải làm sao. Anh không x.ó.t nhưng mà tôi x.ó.t con tôi.

-Cô im miệng đi, mẹ tôi có l.ò.ng tốt, lúc nào cô cũng chối đây đ.ẩ.y. Mẹ rửa tay sạch sẽ rồi mới g.õ đồ ăn cho con, ngày xưa chồng cô cũng 1 tay bà nuôi nấng đấy. Cô đừng có mà tỏ thái độ như thế. Cái loại con dâu kh;i.nh m;i.ệ.t nhà chồng như cô tôi không cần, cô để con tôi lại, c.ú.t đi đâu thì c.ú.t.

-Anh dám đ;u.ổ.i tôi à. Nhà này cũng có tiền bố mẹ tôi cho để mua đấy. Con là do tôi sinh ra, anh có quyền gì.

Thấy chúng tôi cãi v.ã nhau, vợ tôi thì nhất định không chịu mở cửa, mẹ tôi liền ô;m lấy tôi mà khóc:

-Mẹ xin con, thôi để mẹ về. Lúc nào hai đứa bình tĩnh lại thì mẹ lại lên.

Tôi chẳng ngăn được việc mẹ mình về đành đưa bà ra xe. Nhìn bóng dáng mẹ lầm lũi, gạt nước mắt, tôi đ;a.u q.u.ặ.n r;u.ộ.t. Càng t.ứ.c vợ mình. Tôi nghĩ đến chuyện l;y h;ô.n nhưng con còn quá nhỏ quá, tôi chán n.ả.n chẳng muốn về nhà. Nghĩ đến mẹ mà th;ư.ơ.ng trào nước mắt, tôi có tội với mẹ. Tôi phải làm gì đây?